Read The Club Dumas by Arturo Pérez-Reverte Sonia Soto Online

the-club-dumas

A provocative literary thriller that playfully pays tribute to classic tales of mystery and adventureLucas Corso is a book detective, a middle-aged mercenary hired to hunt down rare editions for wealthy and unscrupulous clients. When a well-known bibliophile is found dead, leaving behind part of the original manuscript of Alexandre Dumas's The Three Musketeers, Corso is brA provocative literary thriller that playfully pays tribute to classic tales of mystery and adventureLucas Corso is a book detective, a middle-aged mercenary hired to hunt down rare editions for wealthy and unscrupulous clients. When a well-known bibliophile is found dead, leaving behind part of the original manuscript of Alexandre Dumas's The Three Musketeers, Corso is brought in to authenticate the fragment. He is soon drawn into a swirling plot involving devil worship, occult practices, and swashbuckling derring-do among a cast of characters bearing a suspicious resemblance to those of Dumas's masterpiece. Aided by a mysterious beauty named for a Conan Doyle heroine, Corso travels from Madrid to Toledo to Paris on the killer's trail in this twisty intellectual romp through the book world....

Title : The Club Dumas
Author :
Rating :
ISBN : 9780156032834
Format Type : Paperback
Number of Pages : 362 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

The Club Dumas Reviews

  • Stephen
    2019-05-17 17:34

    6.0 stars. Another book on my list of "All Time Favorite" novels. This is a book that I started reading with very high expectations and, lo and behold, those expectations were actually met if not exceeded. This book had so many aspects to it that were right in my wheelhouse. First, it is set in the world of rare book collectors with endless references to rare editions to excite the book nerd in us all. Second, there are two related subplots involving (i) an original manuscript of The Three Musketeers that tracks the life of Alexandre Dumas and explores many of his works and (ii) a rare book written in 1666 and reputed to have been written in partial collaboration with Satan himself that contain puzzles that need to be solved in order to [???....no spoilers]. Third, you have a superb main character in Lucas Corso, a cynical, amoral book detective (played very well by Johnny Depp in the film version known as The Ninth Gate). Fourth, Fifth, Sixth etc.. you have secret societies, satanic rituals, exotic locals, femme fatales, quirky and memorable supporting characters, supernatural guardians and pacing that moves along very quickly. Add all of that up and you have what the front of the book accurately describes as "a beach read for intellectuals." I loved it and I give it my HIGHEST POSSIBLE RECOMMENDATION!!!Nominee: World Fantasy Award for Best Novel.

  • Kiersten
    2019-04-27 17:34

    After reading Jeri's review, I don't really have a lot to add. I thought the premise was interesting, but the climax was disappointing, the characters were one-dimensional (this might have been purposeful, as he was trying to draw parallels to Dumas' book, but didn't really work for me), and the was protagonist off-putting. I wasn't bothered by the details about bookbinding and famous books as much; those, in my opinion, were more interesting than the plot itself. I think one of the problems with the book was that the author took two plots that could have been very interesting if fleshed out on their own (the devil book story and the Anjou wine story) and tried to mash them together. The result: neither was really fully developed. Each plot line just seemed to get in the way of the other. Also, I really thought that if Corso talked about the girl's light green eyes or the way she smelled like "youth and fever" one more time, I was going to have to flush the thing down the toilet.

  • mark monday
    2019-05-17 10:45

    the protagonist Corso is a lot of fun. a shady, efficient, highly intelligent, deeply contemptuous, globe-trotting purveyor of literature from antiquity - the gumshoe transformed into book detective. he is perhaps the most enjoyable part of the novel and it is a pleasure (although a familiar one) to be seeing events through his eyes. in a way, he saves The Club Dumas from being completely forgettable.the narrative is shaped as a fast-paced mystery, perhaps along the lines of The DaVinci Code (a book i never finished). it is, unfortunately, a very shallow mystery. well, actually, two mysteries and two pieces of literature at the heart of these mysteries: one an unpublished chapter by alexandre dumas and another a diabolical tome of which only three exist and whose publisher was burned at the stake. the mysteries are - perhaps - entwined. unfortunately, the mysteries are rather standard and the identities of the two villains (one per mystery!) are grindingly obvious. was this intended? i certainly hope so, because otherwise including a quote from a very relevant agatha christie novel as one of the chapter sub-headings was an amateurish move. why show your cards that way, unless it is intentional?nevertheless, this is a quick and rather agreeable read. highly disposable and annoyingly repetitious at times (about a zillion descriptions of Corso looking rabbity and his companion's wise face and constantly bare feet - wtf?)...but the tight plotting, witty dialogue, and the obvious erudition of the author make it all easy to swallow. i just wish there was more to it all. sigh.

  • Fabian
    2019-05-15 16:37

    "A beachbook for intellectuals," (N.Y.Times) indeed! Its brilliance is subtle, the prose is accessible, the themes are grand. How hard, really, is the creation of a postmodern "beachbook"? Very. And to wrangle with the conventions without overstepping unto dreaded cliche... And to keep the characters charismatic & vivid... And to keep a labyrinthine mystery going... etc. Very difficult, and this novel does not quite cross into the inanity of Jasper Fforde's terrain nor into the uber-popular, comical turf of Mr. Dan Brown. It is original and entertaining in equal measure. It is, perhaps, one of the sole post-modern neonoir contenders to be forged unto the Must 1001 List.I watched the Roman Polanski/Johnny Depp film, "The Ninth Gate" a while back and I still remember just how searing reviews had been. I know now why: the book is a minor gem whereas the film is a major flop. Did you know that only half (almost, precisely) of the book exists in that cinematic format? It is because the screenplay destroyed the marvelous effect constructed o-so masterfully by Perez-Reverte, only grabbing one strand of plot (the demonic one) & doing with it what it wanted, that we don't have a good version of a book that, frankly, MUST be read (not heard, or watched). "The Club Dumas" is at its most basic good solid fun.

  • Nikoleta
    2019-04-22 09:43

    Το ξεκίνησα με μια χαλαρή διάθεση και σελίδα με τη σελίδα με κέρδιζε όλο και περισσότερο, καθώς η ένταση στην πλοκή ολοένα αυξάνεται.Το έργο εχει την τάση να συνομιλεί με τα περισσότερα έργα της κλασικής λογοτεχνίας. Από τις σελίδες του περνά ο Σερλοκ Χολμς, ο Αμλετ, η Οδυσσεια και φυσικά οι τρεις σωματοφύλακες, που η ιστορία τους είναι βαρύνουσας σημασίας για την πλοκή του βιβλίου. Εκτός από τις υποθέσεις των έργων, αναφορές κάνει κ για τους συγγραφείς, τις βιογραφίες τους, καθώς και, ο Ρεβερτε αρέσκετε να κάνει λογοπαίγνια με ατάκες από τα έργα τους.Πραγματικά αυτό το βιβλίο είναι η χαρά του βιβλιόφιλου. Σημαντικός χρόνος στο βιβλίο επίσης αφιερώνεται στο να μιλήσει για την δημιουργία ενός βιβλίου, το χαρτί του, το μελάνι και φυσικά το περιτύλιγμα. Όλα αυτά σε μια ιστορία μυστήριου με μεταφυσικές προεκτάσεις και νουάρ διάθεση. Προτείνετε σε βιβλιοφάγους και λάτρεις του μυστήριου. Άμα δεν έχετε ασχοληθεί έστω κ λίγο με την λογοτεχνία των δυο προηγούμενων αιώνων τουλάχιστον, μην μπείτε στον κόπο να το διαβάσετε, θα μπερδευτείτε και θα τα χάσετε από τις πάμπολλες αναφορές…

  • Scurra
    2019-04-27 14:24

    This book is a confidence trick. I mean that in the most complimentary way possible however; Perez-Reverte takes a perverse delight in not just yanking the rug out from under you but practically rebuilding the house around you while you are reading, without you noticing until it is almost too late!Put simply, this is a Quest novel. The protagonist (Corso) takes the Hero's Journey and all the archetypes are present and correct - indeed, one of them may be more of an archetype than even Corso (or the reader) suspects - and yet neither Corso nor the reader are truly aware of what quest they are actually on.It also falls into that group of novels that require other reference points to properly appreciate. Just like a whole layer of Bridget Jones' Diary is lost if the reader is not well acquainted with Pride and Prejudice, so too The Dumas Club is much better if you've read the d'Artganan books (notably The Three Musketeers.)And the clever intertwining plotlines that keep the reader as baffled as Corso, whilst allowing you to remain just that half-a-step ahead is a fine juggling act that only really loses its way right at the end (indeed The Ninth Gate - the film version - manages to improve on the ending of the book, although it should be observed that it only does so by abandoning one whole half of the plot!)And this hook also belongs in that small group of novels in which the illustrations form an essential part of the plot (I can only think of Jasper Fforde's First Among Sequels that uses illustrations as an integral part of the story in a similar way.) So, despite the small flaw in the ending (which doesn't truly diminish the book, but is disappointing), this is a genuine classic.

  • Josh
    2019-05-23 14:28

    I normally wouldn’t pick up something like this, but it was given to me as a gift, so I cracked it. It took me until about half-way through before I realized that it was the basis for the Johnny Depp/Roman Polanski flop “The Ninth Gate.” (Which I've yet to see).The Club Dumas was probably only the second detective novel I’ve read in the past five years, the other being Jonathan Lethem’s Motherless Brooklyn. While the novels have very little in common, I couldn’t help but notice the formulaic similarities, and though one is about a rare book collector in Spain and the other about a Tourette’s-inflicted driver in New York, neither seems able to avoid (or resist?) the clichés of the genre: •Both begin with the death of an older patron of the protagonist.•Our bumbling protagonist is then hesitantly lured into investigating the crime.•The protagonist is met with resistance by the dead man’s “sultry widow with a murky past” who tries to seduce him, but doesn't. (It is later revealed that the widow is sleeping with the protagonist’s presumed only ally(s).)•A beautiful younger woman (both described as being between 18 and 20 with short, black hair) comes out of nowhere and becomes instantly infatuated with our admittedly unattractive protagonist for reasons never stated.•A shadowy, violent figure stalks, then attacks our protagonist. He is rescued by the younger woman.•Clues lead him to a city up the coast where the main events of the plot are revealed to be the machinations of a clandestine, conspiratorial organization. Unfortunately, the strikingly familiar formula makes the only original and interesting aspects of each – Lionel’s battle with Tourette’s befuddling his efforts to solve the crime, or The Club Dumas’ references to esoterica and arcane literature which are clearly designed to appeal to pretentious literati (okay, so it worked ;P) – seem like little more than window dressing, leaving the core of the novel a warmed-over re-run. Hell, even the DaVinci Code contained most of the above formula.Motherless Brooklyn, with its exploration of small-time crime syndicates and short, sporadic sub-chapters (some no more than a few sentences long) which parallel the main character's own tourettic outbursts, was clearly the better written of the two. The Club Dumas’ constant dwelling upon “clues” which have all the subtlety of an out-of-control Sherman tank, results in the reader knowing exactly what is going to happen before they're even half-way through.

  • Paquita Maria Sanchez
    2019-05-17 14:32

    WAAAAAAAAY up its own ass.

  • Outis
    2019-05-15 10:29

    Credo di avere un problema con la letteratura spagnola. Eccetto Il Don Chisciotte, gli altri tre romanzi spagnoli che ho letto – spagnoli, non latinoamericani- non mi hanno convinto: Il profumo delle foglie di limone non mi è piaciuto per niente, l’ombra del vento non mi ha entusiasmato. E adesso il Club Dumas. Colpa tua -direte voi- visto che ti scegli questo genere di libri. Ma se Il profumo delle foglie di limone e l’ombra del vento sono chiaramente presentati come bestseller, il club Dumas viene fatto passare per un libro sì di intrattenimento, ma di intrattenimento intelligente.Per chi ha letto entrambi i libri è impossibile non notare una certa somiglianza tra il club Dumas e il più recente l’ombra del vento di Zafon. Perez Reverte è, o almeno dovrebbe essere, la versione più ricercata e meno ‘infantile’ di Zafon, però il suo romanzo mi è piaciuto di meno dell’ombra del vento, nonostante la scrittura tutt’altro che eccelsa e alcune banalità presenti in quest’ultimo.È difficile spiegare cosa non mi sia piaciuto in questo libro. La risposta concisa è tutto. Per chi è invece più paziente...Mi sembra che ci siano tante piccole cose che non funzionano, a partire dal protagonista, Corso, antieroe, disilluso mercenario bibliofilo che in fondo ha un cuore, e che aveva tutte le carte in regola per essere un buon personaggio, ma a cui non sono riuscita ad affezionarmi. Forse il suo richiamo alla relazione fallita con la fotografa Nikon –sì, è una fotografa e si chiama Nikon, come le macchine fotografiche- doveva servire a creare empatia con Corso ma detto brutalmente non me ne potrebbe fregare di meno di Corso e tantomeno di Nikon, fotografa e macchina fotografica. Attorno al nostro Corso, vorticano un misterioso malintenzionato e due donne, ovviamente estremamente attraenti: la procace vedova Taillefer che dovrebbe essere la femme fatale e la misteriosa ragazza dagli occhi verdi che si fa chiamare Irene Adler, un personaggio già più interessante, se non fosse che l’autore non fa altro che ripeterci ogni due righe che indossa un montgomery e un paio di jeans che mettono in risalto le sue gambe lunghe, che ha dei bellissimi occhi verdi, che ha una bella abbronzatura e un seno prosperoso…l’ho già detto degli occhi verdi? Sì abbiamo capito che è bella, quello che non abbiamo capito è perché sia interessata a Corso. Ma chi se ne importa! L’importante è che queste donne sexy girino attorno a Corso, d’altronde sono il sogno erotico dell’autore, e se ho imparato qualcosa leggendo questo libro, è che Perez Reverte è un appassionato di feuilleton e di seni prosperosi.Passando alla trama, Corso si trova di fronte a due diversi misteri che sembrano avere un collegamento, quello legato ad un manoscritto di Dumas e quello satanico, legato a un misterioso libro che permetterebbe di evocare demoni. Nessuno delle due sotto-trame è portata avanti in modo soddisfacente e se già lo svolgimento non è che sia avvincentissimo, il finale è proprio una delusione, quasi una presa in giro. Veramente, perchè non posso spoilerare, ma il finale è veramente da pugno sui denti, all'autore, si intende.

  • Nhi Nguyễn
    2019-05-22 14:47

    Nhã Nam xếp cuốn tiểu thuyết này vào thể loại trinh thám, thế nhưng đối với tôi, “Câu lạc bộ Dumas” không hẳn là một tiểu thuyết trinh thám điển hình, mặc dù cũng có những cái chết, những âm mưu, và cả những sự thật được hé lộ thông qua khám phá và suy luận đầy lôi cuốn của nhân vật chính. Tác giả Arturo Pérez-Reverte, bằng ngòi bút của mình, đã viết nên một cuộc phiêu lưu của một gã săn sách cổ với nội tâm phức tạp, giữa những trang sách cổ mang màu sắc huyền bí của sự tôn thờ Quỷ Vương Lucifer; giữa những con người với tâm địa và âm mưu không thể ngờ được, và giữa những chuyến tìm hiểu, đi và về từ Tây Ban Nha, qua Bồ Đào Nha, qua Pháp rồi trở lại Tây Ban Nha. Đây là một cuốn tiểu thuyết không phải thuộc dạng detective/thriller điển hình có thể hớp hồn độc giả ngay từ những con chữ đầu tiên, mặc dù nó mở đầu bằng cái chết của một người. Cuốn sách này đòi hỏi sự can đảm, kiên nhẫn và tốt hơn cả là một sự chuẩn bị kiến thức về các tác phẩm văn học cổ điển, ít nhất cũng phải là các tác phẩm của Alexandre Dumas cha, đặc biệt là cuốn tiểu thuyết “Ba chàng lính ngự lâm” kinh điển của ông. Thế nhưng, nếu bạn không có được những sự chuẩn bị như thếthì cũng đừng quá lo lắng. Bởi tôi cũng là một người giống như bạn, cũng đã phải chật vật vượt qua 60 – 70 trang đầu tiên khá khó hiểu và rối rắm về công việc của những nhà buôn sách cổ, của những tác phẩm cổ xưa theo cái kiểu được viết trên vải lanh, đóng bìa da Ma-rốc, quá xa lạ với thậm chí cả những người sành sõi về sách cổ thời đại này, tên thì toàn bằng tiếng Latin và “đọc tên biết cuốn nào chết liền”. Nhưng rồi cuối cùng khi đã vượt qua được những điểm trừ quá rõ ràng đó của tác phẩm, thì độc giả sẽ nhận ra, không phải ngẫu nhiên mà “Câu lạc bộ Dumas” lại được đề cử đến 3 giải thưởng về tiểu thuyết trong năm 1998 dù cuốn sách này đã ra đời từ năm 1993.Nhân vật chính của tác phẩm là Lucas Corso, một tên buôn sách cổ theo kiểu “lính đánh thuê”, ai trả nhiều tiền nhất cho hắn thì hắn sẽ làm việc cho người đó. Tự nhận mình là một kẻ không đam mê hay yêu quý gì sách vở, chỉ làm việc với sách vì đồng tiền, Lucas Corso (từ giờ về sau sẽ gọi tắt là Corso cho nó ngắn gọn nhé ^^) lại vô tình (và sau này phát hiện ra là cố ý) bị vướng vào cuộc điều tra, khám phá liên quan đến 2 văn bản nổi tiếng: Chương “Rượu vang Anjou” (“Le vin d’Anjou”) của tác phẩm “Ba chàng lính ngự lâm” và một trong 3 bản sách “Of the Nine Doors of the Kingdom of Shadows” của tác giả Aristide Torchia – cuốn sách được cho là thể hiện phương cách để giao tiếp và triệu hồi Quỷ Vương Lucifer, từ đó dẫn đến cái chết của người viết ra nó trên giàn hỏa thiêu vì tội theo tà giáo vào thế kỷ 17 ở Venice. Cái chết của ngài Enrique Taillefer – người trước khi chết đã sở hữu “Rượu vang Anjou” trước khi trao lại nó cho một người bạn của Corso – đã phủ lên văn bản này một bước màn bí ẩn mờ ảo. Bức màn ấy đã khiến Corso, trong suốt quá trình khám phá, suy luận, vận dụng con mắt nhà nghề và giác quan thứ 6 của một tên buôn sách cổ lão luyện của mình, nghĩ rằng (và cũng khiến độc giả nghĩ rằng) giữa hai văn bản anh đang điều tra có một sự liên hệ nào đó. Lần lượt từng chương truyện, từng tình tiết, thông tin được phơi bày ra trước mắt độc giả, là từng đó lần cuốn sách lôi cuốn tôi bằng những thông tin về việc Dumas đã lấy cảm hứng (hay có thể gọi một cách trần trụi là “copy có chỉnh lý cho hoàn thiện hơn một nhân vật lịch sử có thật”) từ đâu để tạo nên nhân vật D’Artagnan trứ danh, mối quan hệ làm việc giữa Dumas và người cùng viết sách, cùng tạo nên những tác phẩm bất hủ của ông là Auguste Maquet, và sự nghi ngờ về việc ai mới thực sự là nhà văn tài năng trong hai người. Không chỉ ngược dòng quá khứ để tìm hiểu về sự nghiệp và cuộc sống riêng của nhà văn Dumas cha, không chỉ liên hệ những thông tin có được về tác giả với những nhân vật ông đã xây dựng trong “Ba chàng chính ngự lâm” huyền thoại, cuốn tiểu thuyết còn làm say đắm người đọc trong nỗi nghi ngờ và sự theo dõi các tình tiết như đặt, khi xung quanh Corso bỗng nhiên là sự xuất hiện của một bà góa mang dáng dấp của Milady – nhân vật nữ phản diện trong “Ba chàng lính ngự lâm”, người với hình xăm hoa huệ nung đỏ như một dấu ấn của tội phạm, đã từng vung dao với ý định giết chết D’Artagnan. Rồi tiếp theo đó là sự xuất hiện của một gã đàn ông da đen với vết sẹo trắng dài chạy từ thái dương đến cằm, như thể là hình ảnh hiện về của nhân vật Rochefort – cũng là tay sai cho nhân vật Hồng y giáo chủ Richelieu cùng với Milady trong “Ba chàng lính ngự lâm” – luôn bám theo Corso một cách bí ẩn và thậm chí đã hai lần ra tay ám hại anh. Một người lính dù có đơn độc đến đâu trên chiến trường thì vẫn có một bóng hồng đi theo hỗ trợ, và đó chính là sự xuất hiện của một cô gái mới đôi mươi đầy bí ẩn, người mang tên Irene Adler và sống ở phố Baker, cứ như thể nàng chính là nhân vật đã từng đánh bại Sherlock Holmes trong bộ truyện cùng tên của nhà văn Arthur Conan Doyle vậy. Song hành cùng với những chi tiết liên quan đến tác phẩm “Ba chàng lính ngự lâm” là những tình tiết liên quan đến việc Corso khám phá và suy luận về những 3 bản sách “Of the Nine Doors of the Kingdom of Shadows”, là cái chết của hai người nữa – mỗi người đều giữ một bản khác nhau của cuốn sách khét tiếng trên, là những sự thật đằng sau nền công nghiệp buôn sách cổ, đằng sau công việc của những nghệ nhân chuyên phục chế (và đôi lúc là sao chép, làm nhái) những cuốn sách bìa da cổ xưa đã hơn ba trăm năm tuổi – những cuốn sách rồi đây sẽ còn tiếp tục tồn tại, và tồn tại lâu hơn những quyển sách làm từ xenlulôzơ như bây giờ. Thật sự là phải đọc cho ngấu nghiến, vừa đọc vừa đồng hành cùng Corso trong bước đường điều tra, khám phá của anh, cùng anh nghiền ngẫm 9 bức hình mà 8 bức trong số đó có những điểm khác biệt khi so với 8 bức ở 2 bản sách còn lại. Cùng với đó là sự khác biệt trong tên người sáng tạo bức tranh (inventi, viết tắt là “inv”) và tên người tạo bản khắc gỗ (sculpsit, viết tắt là “sculp”) theo từng khác biệt trong 8 bức tranh đó. Những bức hình không có gì ma mị, thế nhưng vẫn tạo một cảm giác ghê rợn bí ẩn đáng ngờ, bởi cái cách mà những hình vẽ nhìn rất giống với hình trên những lá bài tarot, và cả ý nghĩa của những bức hình ấy thông qua lời diễn giải của một trong những nạn nhân trước khi chết…Và khi tất cả mọi nút thắt bắt đầu được gỡ, mọi sự rối rắm bắt đầu được giải thích và làm sáng tỏ, thì mọi thứ mới vỡ lẽ ra, và Corso cùng người đọc mới vỡ lẽ ra, về người sáng lập đầy bất ngờ của câu lạc bộ Dumas, về sự thật xung quanh mục đích của những con người muốn giữ mãi hình tượng thơ mộng hóa, vinh quang hóa của nhà văn Dumas cha và những cuốn tiểu nhiều kỳ của ông, muốn giữ lại cái di sản thừa kế vốn là thiên đường tuổi thơ đã mất. Để rồi dường như mọi thứ chưa dừng lại ở đó, và cái tên “Câu lạc bộ Dumas” thật ra chỉ là một cái tên gây ảo giác nhằm đánh lạc hướng độc giả và cả Corso, khiến anh tin rằng có mối liên hệ gì đây giữa chương “Rượu vang Anjou” của “Ba chàng lính ngự lâm” với cuốn sách nhằm “tôn vinh” và triệu hồi Đại Quỷ, như thể Dumas đã bán linh hồn mình cho Lucifer để có thể đạt được những vinh quang trong sự nghiệp văn chương của mình. Nhưng hóa ra tất cả đều không phải, câu lạc bộ Dumas thực ra chỉ là tình tiết phụ, cốt truyện phụ, và những gì Corso cùng độc giả nghi ngờ lúc trước, hóa ra cũng chỉ là bước chuẩn bị cho một sự thật kinh khiếp được tiết lộ ở chương cuối, về “một âm mưu tương xứng với cuốn sách cổ” đã khiến Corso phải thốt lên ở dòng cuối cùng của tác phẩm: “Và mỗi người sẽ có con quỷ xứng đáng với chính mình.”Được tờ New York Daily News nhận xét là “một sự giao thoa giữa Umberto Eco và Anna Rice”, thế nhưng đối với tôi, “Câu lạc bộ Dumas” vẫn còn thiếu nhiều thứ lắm mới có thể đạt được đến trình độ mà Umberto Eco đã thể hiện trong tác phẩm nổi tiếng nhất của mình: “The Name of the Rose” – cũng là một tác phẩm trinh thám nhưng lấy cái nền của quá khứ - mặc dù trong “Câu lạc bộ Dumas”, tác giả Reverte có nhắc đến Eco và nhân vật William of Baskerville. Điểm trừ lớn nhất của “Câu lạc bộ Dumas” chính là sự rối rắm đến từ việc đôi khi tác giả quá sa đà vào việc miêu tả, liệt kê các thuật ngữ, các tựa sách cổ bằng tiếng Latin đọc vào không ai hiểu, vào những chi tiết miêu tả nội tâm Corso dường như không phục vụ mấy cho diễn biến của câu chuyện, khiến đôi khi mạch truyện đang hay, đang lôi cuốn bỗng nhiên bị đứt quãng một cách đáng tiếc. Nếu người nào đọc sách mà không kiên nhẫn, có lẽ đã bỏ ngang cuốn sách này rồi. Thế nhưng, bài học tôi đã rút ra khi bỏ ngang “The Name of the Rose” để rồi mới tiếp tục đọc nó sau một khoảng thời gian dài không nhớ tới nó đã không cho phép tôi phạm sai lầm tương tự với cuốn sách này. Và quyết định theo tới cùng “Câu lạc bộ Dumas” đã chứng minh rằng tôi đúng. Bởi mặc dù tác phẩm của Reverte không thực sự hoàn mỹ, không thực sự mind-blowing như cái cách mà nhiều cuốn tiểu thuyết trinh thám, phiêu lưu khác đã khiến tôi phải lưu luyến chúng nhiều ngày sau khi đọc xong; mặc dù cái kết có hơi thiếu cao trào và vỡ lẽ một tí (dù sao thì vẫn thích cái kiểu plot là cho 2 văn bản có mối liên hệ với nhau, thế mới ghê :D), thì “Câu lạc bộ Dumas” vẫn là một cuốn sách rất đáng đọc cho những ai hâm mộ thể loại tiểu thuyết trinh thám, khám phá mang màu sắc âm mưu với những chi tiết lôi cuốn bí ẩn cho đến phút cuối cùng.P.S.: Đọc xong “The Name of the Rose” thì biết cuốn này đã được dựng thành bộ phim cùng tên vào năm 1986 (người đóng vai chính – William of Baskerville – là Sean Connery ^^), rồi giờ tới “The Club Dumas” thì cũng được biết là cuốn này đã được đạo diễn lừng danh người Ba Lan Roman Polanski dựng thành phim có tựa đề “The Ninth Gate” với Johnny Depp đóng vai Corso. Trời ơi sao toàn movie adaptations từ mấy cuốn sách hay mà giờ mình mới biết không vậy trời???...

  • Ian D
    2019-05-11 09:42

    Δεν έχω ακόμα αποφασίσει αν μου αρέσει η γραφή του Pérez-Reverte (άλλωστε, ούτε κι Ο πίνακας της Φλάνδρας με είχε πείσει εντελώς). Η πλοκή σε κάποια σημεία κινείται γρήγορα και αβίαστα κι άλλοτε τόσο δυσκίνητα που πρέπει να είναι κανείς απόλυτα συγκεντρωμένος για να την παρακολουθήσει. Κι εκεί που τα χάνεις από τις πάμπολλες αναφορές σε βιβλία, συγγραφείς και χαρακτήρες, σε αποζημιώνει με μια θεαματική ανατροπή. Σε γενικές γραμμές το βρήκα ένα βιβλίο αντιθέσεων το οποίο δε θα μπορούσα παρά να αξιολογήσω με 2.5, όσο δηλαδή νοιώθω πως διχάζεται μεταξύ της ανιαρής απαρίθμησης περιττών πληροφοριών και της καταιγιστικής δράσης. Στρογγυλοποιείται στα 3 λόγω της φράσης: "Έχουμε τα βιβλία, όπως και τον κόσμο που αξίζουμε". Πόσο αληθινό...Δεν εκτιμώ καθόλου, ωστόσο, τη συγγραφική επίδειξη γνώσεων (πρέπει να γίνεται αναφορά σε περισσότερα από 30 βιβλία) που κάνει τον αναγνώστη να αισθάνεται ανεπαρκής. Ελλοχεύει, δε, ο κίνδυνος τα βιβλία που ενέπνευσαν το συγγραφέα να επισκιάσουν την πλοκή και τους χαρακτήρες του συγκεκριμένου τίτλου. Γιατί όσο και να προσπαθεί ο Κόρσο δε θα γίνει ποτέ Ντ'Αρτανιάν κι Λέσχη Δουμάς πάντα θα ωχριά μπροστά στους Τρεις Σωματοφύλακες.

  • Pinkerton
    2019-05-18 11:49

    All’inizio ero gasatissimo, ogni singolo aspetto del mistero legato ai libri in modo intrigante, e mi sentivo pure in difetto quando non coglievo le citazioni letterarie, dinnanzi ad un’atmosfera che rappresentava un eden di cui mi ritenevo indegno spettatore… la sola cosa ad annoiarmi stava nella passione in scala del protagonista per Napoleone. Proseguendo le descrizioni cominciano a cincischiare, non era necessario ripetere continuamente i tratti degli attori principali, soprattutto utilizzando sempre i medesimi termini! Rendendo così esasperante ogni occasione in cui il personaggio di turno prendeva la parola, ritrovandoci nuovamente di fronte a: capelli corti…, oppure seni prosperosi…, o ancora il ghigno da coniglio/lupo/pantegana… una pecca fastidiosa insomma. Pur tuttavia la storia procedeva alla grande, sin quando non ha iniziato a far capolino l’ammore o qualche sentimento limitrofo. Verso il finale infatti è successa una di quelle cose che ha rovinato più di un mystery: il protagonista fa coppia con una papabile fiamma (che diviene poi puntualmente effettiva). Sull’onda dell’entusiasmo iniziale del rapporto, il nostro indagatore è troppo preso dalla diabolica tentatrice per occuparsi bene del caso come faceva prima. Il silenzio reverenziale di librerie e biblioteche viene bruscamente interrotto dal letto cigolante, mentre l’attenta ricerca si perde in sguardi languidi. Il colpo di grazia però è arrivato entrando nell’autentico arco conclusivo… WTF?! Entrambe le questioni sono state portate a termine in modo pietoso, sembra quasi una burla; si resta davvero esterrefatti, come Corso, anzi direi pure di più.Eppure ho dato 3 stelle come voto, il perché è presto detto: Nonostante il modo indecoroso in cui è stata chiusa questa storia, non posso disconoscere il fascino innegabile che ha esercitato su di me l’unire il mistero ai libri. Luoghi in cui inebriarsi col profumo delle pagine, incuriositi maliziosamente da titoli proibiti, con scambi di battute empatiche per i lettori appassionati. Un’atmosfera eccezionale dove indagare per trovare la chiave dell’enigma, davvero un peccato che non sia stata usata degnamente fino alla fine.

  • Kelly
    2019-04-25 11:34

    This book is an homage to the swashbuckling adventure story, particularly the Three Musketeers like stories of Alexandre Dumas, pere. But I recommend it to anyone with a deep love for books (... which I would assume would be anyone who has taken the time to join this site in the first place...). I think that you'll recognize yourself in some of the characters, even in their most ridiculous adventures. I found myself variously giggling aloud, gasping in shock, and turning pages faster and faster like a fiend. Which is /exactly/ what a book of the swashbuckling adventure genre should do. Except that this book isn't about that most of the time. It is about wandering scholars, crazed professors, and eccentric, obsessed bibliophiles.My favorite book of Perez-Reverte's remains "The Flanders Panel," but this book is still very high on those that I love. And it has a higher action/creepout factor for those who like a little more "swash" in their swashbuckling homages. I highly recommend it. It's a great, absorbing read. One note: I suggest reading some Dumas, or you lose about half of the fun and cleverness of the novel. The end reveal couldn't possibly be as good without that background, I don't think.As a final note: I heard there was a movie made of this. I chose not to see it, and I heard I chose correctly. Don't judge it by that! This book is absolutely fantastic, and I'm sure the plot was mangled to make it more exciting for Hollywood audiences. Don't base your opinion of it on that.

  • Will Byrnes
    2019-05-07 14:37

    Corso is an unscrupulous dealer in and acquirer of rare books. When a famous collector is found dead, he is called in to authenticate what is supposedly an original manuscript chapter of the Three Musketeers. He is subsequently engaged to find the remaining known copies of mysterious book that may have the power to summon Satan himself. The flap copy portrays this as in intellectual thriller and it is indeed that. It would help to be familiar with the work of Dumas, but still fun even in the absence. There are references aplenty that presume an eidetic memory of great literature. However, one can roll ones eyes at the sneering condescension involved as the author makes this a fun-filled journey, a puzzle with literary clues and a surprise ending. Quite recommended.

  • Sakura87
    2019-04-30 11:50

    Perché leggere Zafòn quando si può leggere Pérez-Reverte?La vita è retta dal caso e ben poco viene a collimare, ma quando troviamo lo stesso schema in letteratura ci sentiamo presi un po’ in giro.Lucas Corso è un mercenario bibliofilo senza scrupoli: compra e vende con metodi poco ortodossi, indaga sulla storia dei libri, giudica vecchi incunaboli, si prostituisce al migliore offerente eseguendo per lui il lavoro sporco, e non esitando ad affidare ad altri quello ancora più sporco. Corso è privo di emozioni, quando non strettamente attinenti alla sfera dei libri antichi, e bravo a fingere come il migliore dei manipolatori; ha un unico amico –se di amicizia si può parlare-, il libraio dongiovanni Flavio La Ponte (italiano, inutile chiederlo: pare che i nostri uomini all’estero abbiano questa fama), nessuna compagna, nessun legame. La storia, narrata da un personaggio interno onnisciente -Boris Balkan- inizia prima che Corso compaia in scena, e precisamente con la morte per impiccagione (suicidio od omicidio, difficile stabilirlo) di Enrique Taillefer, influente collezionista di libri antichi. Poco prima di morire, il riccone commissiona a Flavio La Ponte la vendita di un capitolo manoscritto dei Tre moschettieri, “Il vino d’Angiò”, ed è qui che Corso viene incaricato delle indagini dall’amico Flavio. Questo, tuttavia, non è l’unico filo conduttore del romanzo: poco dopo, Corso viene convocato da Varo Borja, collezionista senza scrupoli di libri sul diavolo, che lo ingaggia per provare l’autenticità del suo Le nove porte del regno delle ombre, volume in latino stampato nel XVII secolo e di cui esistono solo tre copie certificate. Aristide Torchia, lo stampatore, fu bruciato dall’Inquisizione insieme alle sue opere per aver dichiarato di essere stato ispirato dal Diavolo in persona. In fondo al volume, nove incisioni che richiamano i Tarocchi e la simbologia esoterica.Tocca a Corso recarsi a Lisbona ad esaminare il volume della collezione Fargas –appartenente a un nobile in disgrazia- e poi a Parigi per giudicare quello della vedova Ungern, appassionata anch’essa del Diavolo e scrittrice di libri esoterici. Sulle sue tracce, tuttavia, c’è un misterioso figuro dai baffi neri con la faccia sfigurata da una cicatrice, che Corso soprannomina prontamente Rochefort per la sua somiglianza fisica con il mortale nemico di D’Artagnan. E sembra che il feuilleton di Dumas prenda vita, quando anche Milady fa la sua comparsa nella persona di Liana Lausauca, la vedova Taillefer, intenzionata a riprendersi “Il vino d’Angiò” a ogni costo.L’intreccio, dunque, è già notevolmente complicato: Corso intuisce una connessione tra Dumas e le Nove Porte, e inizia a indagare in quella direzione. Il cardinale Richelieu, infatti, sembrava non essere esattamente estraneo al mondo esoterico. Ulteriori omicidi, inoltre, rischiano di coinvolgere il mercenario nella storia del libro del Diavolo più di quanto non gli aggradi. I personaggi, i luoghi e gli eventi dei Tre Moschettieri sembrano essersi materializzati nella realtà. Lo studio delle incisioni dei tre esemplari delle Nove Porte rivela risultati inaspettati. A complicare il tutto, una strana ragazza dai capelli biondi e corti sembra incrociare troppo spesso la strada di Corso, presentandosi con il nome di Irene Adler, la donna che beffò Sherlock Holmes in uno dei racconti di Conan Doyle.Arturo Pérez-Reverte non si accontenta di intrecciare tutti i fili della narrazione in uno: ed ecco che il finale del libro non è scontato, nemmeno per chi ha visto il film.Per farla breve, è apprezzabile il tentativo di Pérez-Reverte di tentare un intreccio così macchinoso e contorto: l’autore, però, non ha tenuto conto del fatto che, quando si carica in questo modo il lettore di aspettative, qualunque sia la risoluzione prescelta quasi certamente non risulterà soddisfacente. Il club Dumas resta in bilico tra il thriller e il gotico, senza sbilanciarsi con troppa convinzione verso quest’ultimo nonostante lo promettesse fin dalle prime pagine, e accelerando inutilmente la narrazione nel finale.Molto accurato, invece, lo stile dell’autore: superiore a molti suoi connazionali contemporanei, mi viene da suggerire malignamente che il romanzo non abbia venduto quanto L’ombra del vento perché troppo ostico per il lettore medio da spiaggia. Il paragone con quel romanzo in particolare risulta spontaneo, essendo in sostanza entrambi gialli che si muovono nel mondo dei libri. Al contrario di quella di Zafòn, asettica ed elementare, la prosa di Pérez-Reverte è ricca e i periodi sono ragionevolmente lunghi: indugia molto sulla terminologia specifica che riguarda manoscritti e incunaboli. Per di più, il romanzo è accompagnato dalle incisioni delle Nove Porte (di tutti e tre gli esemplari del libro) e dalle tabelle compilate dal protagonista durante i suoi studi sul campo. Consigliato agli amanti dei thriller, agli appassionati del genere gotico, a chi apprezza Dumas (abbondano i riferimenti alla sua vita e alle sue opere), o semplicemente a chi adora i libri sui libri.

  • Cherie
    2019-05-11 11:36

    I would like to say that I liked this book more than I did, but I did not. There were parts of the story that I thought were very interesting, like the information about Alexander Dumas, his books, and how he wrote them, if it were all true. I do not know. I will do the research and find out, though. There were several book titles that were mentioned that I looked up, and added to my to-be-read-list. The book collectors and the practice of hiring guys to find, purchase or steal books for them for any amount of money? Hmmmm... The second book revolving around in the plot of this story was a little too far fetched for me. I just could not buy it. I loved the two old guys that were printers and book binders and their creapy old studio. The twist that was served up in the end regarding them was an aha moment. I missed it at first. I liked the beginning better than the ending. On top of the story issues that I could not buy into, I really did not think any of the characters were all that great. They were okay, just not people I really wanted to get to know more about. Corso was just okay. Even the bad guys were meh. If there was really supposed to be something/someone sinister, it was lost on me.The setting could have been so much more! It was in Spain? It was all a blurr. The only place I thought that was well done was the old garden and house of one of the 2nd character that was murdered. There were some good lines, and I think I caught most of them in my summary notes. There were many cliches/lines that were used from other references. Most made me smile. There were A LOT of of litterary characters and books mentioned!P.S. There were a LOT of typos and punctuation marks missing in this book. It drove me crazy for a while. I guess my brain decided to compensate because I stopped noticing by the end.

  • Willow
    2019-04-22 13:39

    I actually read The Club Dumas because I was frustrated with the ending of The Ninth Gate. Roman Polanski made his film like a noir mystery, but never really provided the explanation at the end that you expect from this kind of movie. GrrrrI’m glad though that it made me check out this book. I so rarely read contemporary, I would have missed this. The Club Dumas is much different. Unlike the movie there are two books and two stories that run parallel to each other. I love how Arturo pulls you into this musty, closeted society of book dealers and bibliophiles. And he takes the reader all over Europe. To be honest, I would never have imagined Johnny Depp as Lucas Corso if I had read the book first. Corso is described so fully, with nuance and personality. He’s not really evil, but he has some immoral proclivities which set him up. I rather liked his laid back style.There is society in this book that loves The Three Musketeers (which is my favorite book) and the characters discuss the novel at length. I found it quite fascinating and it made me come away appreciating Dumas even more. And finally, yes the ending was much more satisfying in the book then in the movie. Everything is explained so much more, and it fits the tone of the story so much better. I want to read another book Arturo Pérez-Reverte. I’m thinking The Flanders Panel or The Fencing Master. I’m not sure which though.

  • Sue
    2019-05-04 09:48

    Nothing like a mystery involving books, the rare book trade, bibliophiles involved in various unscrupulous and barely legal dealings, and then, of course, murder. This book has many parts and once it gets going it becomes an addictive read. Enjoy. I call it a cerebral mystery as there is quite a plot to follow. If following the works of Dumas and tracing the back story on some 17th century occult texts sounds interesting (and believe me it is), give this a try.

  • MTK
    2019-05-02 16:29

    Υπέροχο μίγμα αστυνομικής πλοκής και φανταστικών στοιχείων. Και βιβλία, πολλά βιβλία.

  • Kaycie
    2019-04-30 16:39

    WHY WAS THIS BOOK ON MY TO-READ SHELF FOR SO LONG!?!!After reading the description and for the first 85% of the book, I thought that this was only going to be a book about a murder mystery that was bookish and based on the works of Alexander Dumas. It was an EXTRAORDINARILY well-written murder mystery, though, and really only ever-so-slightly cheesy, considering the content (c'mon now, how ridiculously hard is it to write a murder mystery based on the works of Dumas and not have it turn out at least a little cheesy?? not possible...). Overall, quite well done. The great writing, interesting storyline, and suspense that Perez-Reverte was able to create (LOTS!!!) was making this one a solid 4 stars. It reminded me a few times of Shadow of the Wind, though its been awhile since I've read that book.Then, at 85%, the book took a turn. It managed to create even MORE suspense, go in a direction I didn't see coming (this doesn't happen frequently for me in these types of books), and keep me in dire suspense until the literal last paragrraph. I couldn't put the book down through the last 20%ish. I stayed up until 1:30am reading this book (I NEVER do that), and spent another 30 minutes re-reading details, googling tidbits, and mulling over the ending.Maybe I loved this book a ton because my expectations weren't at this level, but I thought this was great. I am definitely going to look up some more Perez-Reverte. Super reccomend this one, especially since its a pretty "easy" read.

  • Sarah
    2019-05-10 13:36

    Pas de note pour ce livre que j'ai lu dans des circonstances peu favorables, entre fatigue et voyages.L'intrigue policière a eu du mal à me captiver, les personnages ne m'ont pas trop intéressés mais... l'auteur sait parler des livres des autres. Voilà qui m'a donné l'envie de me plonger dans les livres d'aventures du XIXe, surtout les Trois Mousquetaires dont il est beaucoup question ici, mais aussi les autres romans d'Alexandre Dumas et Rocambole, Les Mystères de Paris... L'envie aussi de se promener dans les librairies, les bibliothèques et d'admirer les livres comme beaux objets. Alors, Arturo, merci.

  • Leslie
    2019-04-26 13:49

    A lot of fun for this Dumas fan! This book is somewhat similar to what I imagine you would get if you crossed The Name of the Rose with Angels and Demons; lots of demonology, antiquarian books and Dumas in a thriller.My only regret is that I didn't read it last year once I had completed the entire d'Artagnan series. At least my memory of the characters and events was relatively fresh.

  • Estelle
    2019-05-17 13:36

    For the first half of the book I thought I would give it it 5 stars. I loved the writing, the characters and the mystery. Sadly the second half, and mostly the ending, kinda lost me and it turned out to be a bit silly. Too bad... Still, an entertaining read! And I'd recommend it to books and Dumas lovers.

  • Brooke
    2019-05-06 11:49

    I realized as I got 1/4 into this book that I've read it before. It's sort of a confusing tale - I was pretty sure I had read this years ago when I read The Flanders Panel and The Seville Communion. The book I thought it was started with a man in the library of a home that is burning down, but the summary on the back cover wasn't ringing any bells, so I thought that maybe I was wrong about reading it before. I was right that I'd read it before, but it wasn't the book with the man in the fire. It's difficult to give much information plot-wise about The Club Dumas without spoiling anything, so I'll just say that it involves rare book collectors, The Three Musketeers, books that are portals to the Devil, and five bajillion book references. It's a thriller and mystery for bibliophiles, one of my favorite types of books.Its only weakness is the ending, something I've found in all of Pérez-Reverte's books. I remember getting to the end of The Flanders Panel and saying, eh? what? He does such a fantastic job weaving a mysterious tale that just pulls you along, and then the endings sort of throw out a solution that isn't wholly satisfying. I think my main issue is that I never really understand the motivations of the villains. I always wonder if something was lost in translation, if Pérez-Reverte just isn't very good at ending things, or if I'm just obtuse.Despite that, I still think Pérez-Reverte is a magnificent author and I didn't mind reading this again. I would certainly recommend reading The Three Musketeers first to fully enjoy the pervasive references -- if you haven't read it, you need to run, not walk, to your library or bookstore ASAP because there's just no excuse for that!As a side note, I'd appreciate any recommendations that are in a similar vein (books about books, especially mysteries or thrillers), and if anyone knows what book I was referring to in my first paragraph with the guy in the burning library (it also featured collectors of occult books), I'd love it if you refreshed my memory about its title.

  • Algernon
    2019-05-04 11:46

    A decent thriller built around a well developed Literary Detective - hard edged, cynical, gin swilling Lucas Corso. Arturo Perez Reverte joins with his debut novel a club of writers for book lovers who built their stories around rare books, dusty libraries, obscure texts or frequent references to popular novels. I'm talking about Umberto Eco, who gets a nod in the Club Dumas and may have inspired the author, and of the likes of Jasper Fforde and Carlos Ruiz Zafon. I've considered and discarded Dan Brown from this lists, as he seemed more interested in conspiracy theories and cheap tricks than in ancient manuscipts and the people who wrote them.The story in Club Dumas has two major components that weave around one another and drive the mystery forward: the popular authors of adventure serials in 19th Century France and the esoteric / cabalistic researchers of 17th Century Toledo, Prague or Venice. Lucas Corso is on a mission to find the connection between the loose pages of the original handwritten draft of a chapter from The Three Musketeers by Alexandre Dumas and the Devil summoning tome of a Venetian printer burned by the Inquisition in the year 1666.I did'n give 5 stars because, although I enjoyed the story, this is one of the books where the journey is more important than the destination. It is also apparent that this is a debut novel, and the author is still searching for his particular style. The lovingly chosen quotes from Dumas, Zevaco, Sabatini, Poe, Melville or Doyle give flavor and illuminate some of the story points, but in other places the extensive research done on the above mentioned subjects feel like infodumps. Some other passages where Reverte uses dark streets , stormy nights and mysterious shadows to create the desired mood feel like exercises in imitating his favorite authors.Conclusion: a good starting point for Arturo Perez-Reverte showing a lot of promise for his later work, and a well of information about Dumas and his fellow adventure writers

  • Julie Barrett
    2019-05-09 16:40

    HUH? was my reaction to the end of this book and that is not a good reaction to have. I had such high hopes for this book - the premise seemed so entertaining - set in the world of rare book collecting, a mystery involving both Satan and Dumas. Talk about a let down! The main character, Corso, is so dull, I could care less what happens to him. His one friend - so irritating and their friendship is never explained. And don't get me started on the beautiful young girl who inexplicably falls for Corso. If I had to read one more time about her stunning green eyes & long, sexy tan legs....talk about a middle aged man's fantasy. Oh please. Same with every other character - a big fat who cares.The mystery is no better. Turns out there are two and neither are resolved very satisfactorily. The Dumas plotline peters out into a no big deal & the Satan plot is just abruptly dropped - hence my "huh" moment. Ok, maybe I'm an idiot who just didn't get it. SPOILERS:.........................................What the hell happened at the end? Did Corso kill Borja? Did Borja kill himself? Did the devil show up and take Borja to hell? Did Corso just leave Borja on the floor, acting crazy? And please please please tell me that the young girl was not a fallen angel? Oh, good grief. I am sad that I wasted part of my life reading this book. Do not make my mistake! I warn you!

  • Wendy
    2019-04-29 15:47

    This was a very odd book unlike anything I've ever read. Fortunately, it was a very intriguing odd book, but also a book that required a vast literary background to really understand. Every other word seemed to be an allusion to some famous classic. Besides the fact that you MUST have read The 3 Musketeers before this book, other recommended titles include: The Count of Monte Cristo, Twenty Years After, Paradise Lost, Dante's Inferno, Mutiny on the Bounty, Notre Dame de Paris, Cyrano de Bergerac, etc. etc...The story line--I suppose it sort of existed--went something like this: Lucius Corso is a cynical old bibliophile wrapped up in a mess involving two ancient manuscripts and murder. Lots of it. You'll enjoy this book if you've done some classical reading, and if you don't mind learning a bit (a lot!) as you go along...about about ancient book binding and printing, how the 3 Musketeers was written, and of Dumas himself. I also found Corso's sneaking suspicion that he might himself be a character in a novel to be entertaining, especially when he wanted to "kick the head of whoever was writing this ridiculous script." However, the ending was confusing, especially if you didn't stop to think about what was happening...but the last line was very fitting: "and everyone gets the devil he deserves".

  • Tasha
    2019-04-28 09:31

    I mostly enjoyed this book but I don't think I got what happened at the end. The story was intriguing and I loved the tie in to The Three Musketeers. Having just read The Three Musketeers I really enjoyed the connections to that story and I think it really helped to have read that before reading this one. At times I was caught up in the story and at other times I had to slow down and pay close attention to what was going on. It's a dark story with interesting characters.

  • Fatima
    2019-05-21 11:36

    Primer libro de este autor que leo y la verdad he quedado un poco decepcionada con lo reconocido que es el mismo en este genero.Creo que el mas grande problema fueron las dos sub-tramas las cuales nunca logro desarrollarlas en su totalidad, por lo que se le presentó un problema al final y se preguntó: Y como termino esto? Lo cual nos llevo al terrible final. Los personajes muy lineales y sin vida. Lo único que me intereso fue la parte de cuando hablaban de Alejandro Dumas y su obra literaria Los Tres Mosqueteros, que eso uno de mis libros favoritos de mi infancia. Eso si debo decir que cuando el autor deseaba realizar el símil con la historia contemporánea me daban ganas de cerrar el libro.No muy recomendado al menos de mi parte.

  • Chrissa Vasileiou
    2019-05-01 14:49

    Αυτό το βιβλίο απλά το λάτρεψα.Έχω διαβάσει όλα τα βιβλία του Ρεβέρτε που έχουν εκδοθεί στα ελληνικά,και αυτό είναι μέσα στο top 3 μου.Καλογραμμένο,καταιγιστική δράση,ζωντανοί χαρακτήρες,ένας αξιολάτρευτος πρωταγωνιστής,πολύ μυστήριο,ιστορία σε δύο επίπεδα...Από τη μία η αναζήτηση του αυθεντικού βιβλίου κι από την άλλη η "Λέσχη Δουμάς"...Στα συν,το ότι ο πρωταγωνιστής είναι "κυνηγός" βιβλίων και οι πάμπολλες πληροφορίες σχετικά με διάφορα βιβλία,εκδόσεις,βιβλιοπωλεία κτλ.,καθώς και οι σκηνές που περιλαμβάνουν μικρά μαγαζάκια,μυστικές συλλογές και βιβλία,βιβλία,βιβλία... :)Αν έχετε δει την "9η Πύλη" με τον Τζόνι Ντεπ και σας άρεσε,διαβάστε και το βιβλίο,μιας και η υπόθεση της ταινίας είναι βασισμένη πάνω του!