Read Koca Tembel by Romain Gary Émile Ajar Müntekim Ökmen Online

koca-tembel

1974 yılında yayınlanan Koca Tembel, bir sonraki yıl Onca Yoksulluk Varken adlı romanıyla Goncourt Ödülüne değer bulunacak olan Romain Gary'nin yeteneğini ve ustalığını muştulayan bir roman olmuştu. Koca Tembel'in en belirgin özelliği, anlatım ve dildeki ince mizah ve güldürü öğesi. Konuysa şaşırtıcı ve eğlenceli ayrıntılarla gelişiyor. Paris'te devlet memuru olan Michel C1974 yılında yayınlanan Koca Tembel, bir sonraki yıl Onca Yoksulluk Varken adlı romanıyla Goncourt Ödülüne değer bulunacak olan Romain Gary'nin yeteneğini ve ustalığını muştulayan bir roman olmuştu. Koca Tembel'in en belirgin özelliği, anlatım ve dildeki ince mizah ve güldürü öğesi. Konuysa şaşırtıcı ve eğlenceli ayrıntılarla gelişiyor. Paris'te devlet memuru olan Michel Cousin, Fas'a düzenlenen bir geziye katılır. Orada gördüğü bir piton yılanına hayran olur, yılanı alıp Paris'e götürür. Çevresiyle ilişki kuramayan, yalnız bir adam olan Michel, evcil hayvan besler gibi besler yılanı. Canlı hayvan dışında ağzına bir şey koymayan yılan için sağladığı beyaz fareleri de benimser. Aşık olduğu kız ise komşuları da bezdiren yılanın yakınlığından hiç hoşlanmamaktadır. Yılanın, yani Koca Tembel'in gelmesiyle başlayan felaketler birbirini izler. Romain Gary'nin mizah yüklü dili hemen her satırda okurun dudaklarına bir gülümseme oturtuyor. Tatlı, deli-dolu bir dil, şaşırtıcı, sıradışı ve yine de inandırıcı bir monologda biçimleniyor. Yalnızlık korkusu, sevgi açlığı, özgürlük özlemi gibi temel yönelişler Koca Tembel'in maskaralıklarında yansıtılıyor....

Title : Koca Tembel
Author :
Rating :
ISBN : 9789755100449
Format Type : Paperback
Number of Pages : 167 Pages
Status : Available For Download
Last checked : 21 Minutes ago!

Koca Tembel Reviews

  • Quân Khuê
    2019-04-25 21:21

    Một đô thị mười triệu người trong đó có bao nhiêu người cô độc? Bao nhiêu người bất lực khi thiết lập mối giao tiếp với người khác? Bao nhiêu người không thể chia sẻ buồn vui với một con người, và thay vào đó, chia sẻ với một con trăn? Và bao nhiêu ngươi người sẽ hóa thành trăn theo một cách nào đó?Quấn-Quít là cuốn tiểu thuyết viết về sự cô độc kỳ lạ bậc nhất, với ngôn ngữ kỳ lạ bậc nhất (có thể cảm nhận điều này qua bản dịch tiếng Việt của Hồ Thanh Vân). Romain Gary chưa bao giờ làm tôi thất vọng.

  • Bắp
    2019-04-10 18:58

    Tính tới thời điểm hiện tại thì ngôn ngữ của cuốn này, hay đúng hơn của bản dịch này, là 1 thứ ngôn ngữ kỳ lạ -.- Giả dụ (chỉ giả dụ thôi - hoàn toàn vô căn cứ và không liên quan) hãy tưởng tượng như đây là tiếng Việt của vài ba thế kỷ trước, vẫn là tiếng Việt thôi nhưng "hơi thở" của nó rất khác với thời đại bây giờ. Đại khái thế, không biết diễn tả sao nữa, bởi vì càng diễn tả thì lại càng thấy rối :3Khoan nói tới việc hay, dở nhưng đây rõ ràng là 1 bản dịch khó tạo đc sự "gần gũi" về mặt câu từ, ít nhất là đối với mình. Hoặc có thể đây là dụng ý của dịch giả, "phải như thế" để truyền tải trọn vẹn tinh thần của tác giả. Về vấn đề này thì mình chịu, trình tiếng Anh của mình rất chi là lùn tịt thế nên không thể đọc nguyên gốc bằng tiếng Pháp đc :>Hai đoạn trên là những gì mà mình đã viết khi đi qua 40 trang đầu tiên. Khoảng gần 160 trang còn lại sự "kỳ lạ" vẫn hiện hữu nhưng không chỉ rặt 1 màu "kỳ lạ" nữa mà đan xen với những sự "bình thường" :3Điều ấy tuy nhiên không đồng nghĩa với việc bác dịch giả này không đáng để đặt niềm tin. Bác có vẻ thích dịch sách của những tác gia Nobel hoặc ăn giải Man Booker, Goncourt mà hoàn toàn chưa dính phốt nào :3Xét cho cùng thì ngay ở bìa sau đã có 1 sự cảnh báo. Nói chung là hãy cứ thử tự trải nghiệm với cuộc chơi con chữ kỳ lạ và khó hiểu bậc nhất của Émile Ajar và của Hồ Thanh Vân.Điều tự rút ra sau cuốn sách : mình nghĩ là mình thích cái tinh thần của cuốn này, mình nghĩ mình sẽ viết kiểu như thế này (nếu có thể) trong trường hợp mình trở thành nhà văn :v. Nó mang 1 cái vẻ nham nhở, mỉa mai, bỉ bôi và lầy lội :vNhưng mình sẽ viết dễ hiểu hơn, chắc chắn thế _ _")P/s1: Lên gút le search hình của dịch giả Hồ Thanh Vân để xem có thể trông mặt mà bắt hình dong hay không thì phần lớn kết quả hiện ra là hình của...Ngô Thanh Vân & Phi Thanh Vân -.- ok, sâu bít là số 1P/s2 : mình chưa từng có ý định nuôi trăn. Hồi lít nhít thì muốn nuôi chó (và sẽ đặt tên nó là mèo). Lớn hơn chút thì muốn nuôi khỉ - 1 con khỉ đít đỏ :3. Tất nhiên cả 2 đều chưa bao giờ thành sự thật :-/ thế nên giờ mình chuyển sang nuôi khỉ trên...móc khóa. Phần lớn móc đều do đc tặng, thời đỉnh cao nhất có hơn chục cái :v. Sở thích của mình là lèo nhèo người khác mua cho mình móc khỉ, tất nhiên chỉ nên lèo nhèo với các bạn nữ, lèo nhèo với bọn đực rựa chúng nó lại đấm cho. Viết đến đây tự dưng thấy nhớ cái bạn tặng con khỉ KIA khôn xiết :| hồi trẻ mình từng thích bạn ấy tới tưởng chết đi sống lại nhưng sau hóa ra cũng bt, không bằng cái bạn hứa nhăng hứa cuội bao lần là sẽ mua cho mình móc khỉ nhưng cuối cùng méo thấy đâu :3#quote"Trường hợp khủng khiếp nhất, về mặt ấy, là bác ở nhà số 37, một bác hưu trí. Tự dưng người ta thấy bác chường ra một khuôn mặt kinh hãi, bác vốn không bao giờ nói chuyện với ai, để khỏi có vẻ xin xỏ, thế mà lại bắt đầu gặp ai cũng phân trần là bác tuyệt vọng vì con chó cưng chết mất rồi. Mọi người chia buồn và rồi nhớ ra bác đã bao giờ có chó đâu. Nhưng bác về già và muốn cho mình cảm giác là dầu sao mình đã có và đã mất đi ai đó, trong đời. Người ta để mặc cho bác nói, đáng gì, xét cho cùng, và bác qua đời như thế, vì sầu não, hoan hỉ, dù gì bác cũng đã từng có và từng mất đi ai đó"3.5 sao

  • Huy
    2019-04-07 17:57

    Cô đơn quá, mà vẫn cợt nhả. Romain Gary như đang đùa giỡn với nỗi cô đơn, có nhiều câu đọc mà đau đớn không xiết những vẫn có nhiều đoạn hài hước tài tình. Giọng văn trúc trắc mà quyến rũ không cưỡng, gập gềnh mà vẫn đầy ắp tình yêu (như dòng sông Tình Yêu của Nga đang chảy trong cuốn sách, ngoằn ngoèo như những búi của một chú trăn)

  • Цветозар Бонев
    2019-04-13 19:59

    Няма животно, което като символ да е по-нечовешко от змията. Внедрено ни е в биологията, в Библията неслучайно змията е помощникът на Сатаната. Имайки това предвид, символизмът в романа на Ромен Гари е пределно ясен, в това модерно време, в което никога преди не е имало повече живи хора, в този голям град, по-голям от всички градове в миналото, липсва човешкото и в отчаян опит да се свърже с човешкото, главният герой намира компанията на един питон, на един нечовек. Отчуждението на човека от обществото продължава да е проблем и в днешни времена, даже става все по-голям. В "Голям Гальовник" отчуждаването на човека от човечеството го превръща символично в питон, във враг на човешкото общество, създаден от самото него.Трябва да кажа, че екологичният край не ми хареса, много по на място си беше последното твърдение "В един голям град като Париж няма опасност от липса...", което противоречи на философията, която води Кузен до приютяването на питона, показващо по един по-елегантен начин крайната трансформация. Странно ми беше и колко пъти беше написано "някой" вместо "някого", но не знам френски, затова може би Ромен Гари нарочно представя Кузен като неперфектен в граматиката му.

  • piperitapitta
    2019-04-11 22:10

    «Se ti tagliassero a pezzetti»Oramai l'ho capito.Romain Gary, quando lo leggi, è uno che ti prende il cuore e te lo strappa in mille pezzetti, per poi raccoglierli uno ad uno e ricomporlo ferito e pieno di cerotti in un unico grande abbraccio.Un auto-abbraccio questa volta, quello che Cousin, strampalato impiegato dell'Ufficio di Statistica parigino, quasi un «Piccolo Principe» dell'era moderna, regala a se stesso per non soffrire la solitudine che lo attraversa, o quando non gli basta nemmeno l'abbraccio spiraleggiante e sensuale di Gros-Câlin il pitone di poco più di due metri con cui divide la sua esistenza.Io ci ho provato, mentre lo leggevo, ad abbracciarmi da sola, ma subito mi è venuto un groppo in gola e mi si sono riempiti gli occhi di lacrime. Si può essere più soli di così? Non è bellissimo e straziante allo stesso tempo aver tanto amore da donare e nessuno a cui darlo? A volte basta anche solo donarlo tutto questo amore, come dice Gary, perché in fondo esistono amori reciproci, ma io non vado in cerca del lusso. Qualcuno da amare è un genere di prima necessità.Peccato che ad un livello di lettura comprensibilissimo, la prima metà del libro secondo me è un vero capolavoro, nel quale la critica alla società moderna che stritola come un pitone il singolo annientando e omologando ogni individualità - emblematica e bellissima è la frase (ma quante ne avrei voluto sottolineare!) E io non voglio essere adattato all'ambiente circostante, voglio che l'ambiente circostante venga adattato a noi. Dico "noi" a titolo di plurale, perché qualche volta mi sento molto solo. - corrisponda una seconda parte in cui il delirio del protagonista diventa urticante e la trama sottaciuta ma non troppo, i cui troppi riferimenti alla politica e alla società francese degli anni Settanta hanno finito per rimanermi oscuri, mi ha disorientata e talvolta infastidita.Quello che è certo è che questo romanzo, opera prima dello sconosciuto Émile Ajar, lo pseudonimo con cui Romain Gary autore già affermato decise di pubblicare il romanzo, avrà sicuramente sconcertato e scandalizzato gli intellettuali e l'opinione pubblica dell'epoca.Comunque, al solito, leggere Gary è un piacere, in un certo senso è un Gros-Câlin. http://www.youtube.com/watch?v=DpVcHR...

  • Thy Ngân
    2019-04-17 15:59

    Mình không nhận ra Romain Gary trong cuốn sách này, có lẽ nếu không biết Émile Ajar chính là ông, thì cũng tưởng là một tác giả khác thiệt.Nhưng mà Romain Gary chưa bao giờ làm mình thất vọng, với cách sử dụng ngôn từ siêu khó đọc, tác giả đã chuyển tải sự cô đơn một cách lạ lùng và day dứt không tả xiết.

  • Quang Khuê
    2019-03-27 00:18

    Ẩn sau chủ đề rất mời gọi, lôi kéo người đọc là một giọng văn giựt giựt không hề êm tai.Đây là một cuốn sách dành cho những kẻ khát ôm.Tác phẩm không hề ngợi ca tình bạn.NHK ni Youkoso!

  • Carloesse
    2019-04-06 19:13

    E’ il linguaggio di Cousin, l’io-narrante di questa storia, l’impiegato incolore e solitario di un grande ufficio di statistica, estraneo (quasi quanto un Bartleby) in una società estraniante, generatrice di solitudini, ad essere ironico e surreale, pieno di inventiva e a saltare agli occhi fin dalle prime pagine. Cousin si adatta a un mondo che non comprende e che non lo comprende usando termini non compresi appieno, creando un lessico che risulta originalissimo e dagli effetti straniatamente buffi. Definito dal capoufficio come “un uomo solo con nessuno dentro”, sente la necessità continua di “fare pseudo-pseudo, come tutti gli altri”, di nascondere la propria vera essenza, la propria identità, “a scopo di speranza”. La faccenda è che Cousin, come tutti, cerca di riempire il vuoto della sua vita con l’amore. Risulta teneramente patetico quando frequenta “le buone puttane” più in cerca di calore e di abbracci che per sfogo sessuale, e ancora di più quando cerca lo stesso calore nel sentirsi stretto “a scopo affettivo” tra le spire di Gros-Calìn, il pitone che alleva nel suo miniappartamento parigino. Sarà proprio nella natura animale del serpente, in quelle regole istintive e puramente innocenti dettate da madrenatura, che Cousin troverà anche la propria reale essenza, fino a identificarsi pienamente con il rettile. La sua apparenza umana non sarà a questo punto che il gioco delle parti che ognuno interpreta per sopravvivere in questa incomprensibile e assurda società dei consumi, delle fredde statistiche, delle regole di buona convenienza. Necessità di nascondersi, di fingere, di apparire diversi da quello che si è per potere essere se stessi e poter continuare a sperare. Romain Gary non sposa il surrealismo tagliente, un po’ dadaista, di Queneau, ma si inventa una lingua personale (che svilupperà ulteriormente nel successivo capolavoro “La vita davanti a sé”) per immedesimarsi in un personaggio, anche se ironicamente metaforico, perchè soffre le sue stesse pene. Dopo un vasto successo ed un premio letterario come il Goncourt per “Le radici del cielo” di molti anni prima, era stato infatti pressochè dimenticato, e quasi ignorato dagli editori. Così, come Cousin rinasce serpente, Gary proprio con questo romanzo rinasce sotto il nome di uno sconosciuto Emile Ajar, senza che nessuno sappia che dietro all’uno si nasconde l’altro, e con il nuovo pseudonimo ed un altro romanzo (La vita davanti a sé) riconquisterà il Goncourt (risultando quindi l’unico autore ad averlo vinto due volte), e la popolarità perduta. Solo dopo il suo suicidio (1980), e la pubblicazione del suo “Vita e morte di Emile Ajar”(1981) si verrà a sapere che si trattava dello stesso scrittore. Ho trovato il libro divertente, amaro, ricco di invenzione e di spietata capacità di analisi. Non mancano episodi di pura comicità (la fuoriuscita del pitone fuggiasco dalla tazza del gabinetto dell’inquilina del piano di sotto, gli incontri in ascensore con l’amata signorina Dreyfuss, i dialoghi surreali con i poliziotti, o quelli con le “buone puttane” che lo costringono a fare il bidet), ma non c’è vera allegria nelle pagine del libro, se non nelle note di “Boum “ la celebre canzone di Charles Trenet, che compare un paio di volte nella storia, l’ultima proprio nel finale (il secondo finale aggiunto), quasi a farne da colonna sonora, in perfetto contrasto con la sua conclusione visionaria e dolce-amara. Il mio consiglio è di andarla a cercare su You Tube, e di ascoltarla prima di chiudere l’ultima pagina. Dopodichè il dubbio tra assegnare 4 o 5 stelline è felicemente risolto.

  • Pio
    2019-04-18 20:57

    Thật cô đơn và tuyệt vọng, nhân vật trong truyện ấy. Chẳng lẽ tôi không thể khá hơn anh ta sao?

  • Petya Kokudeva
    2019-04-13 19:09

    Не знам какви трябва да са му на човек главата и сърцето, че да е толкова удивителен преводач като Красимир Мирчев. Поклон.(За автора, по ми е добре да го обичам безмълвно:)

  • Христо Блажев
    2019-03-29 19:22

    Ромен Гари разсмива през сълзи. И разплаква през смеха.http://www.knigolandia.info/2010/09/b... Двата кратки романа на Ромен Гари ми бяха препоръчани от една скъпа приятелка, която е преводач и художник вкупом – и наистина разбира от книги. Историята зад написването им е не по-малко интересна от самите романи. Ромен Гари е един от най-популярните френски автори в средата на миналия век и през 1956 г. получава наградата Гонкур за книгата „Корените на небето“. По-късно някои критици буквално го отписват от литературната сцена и в отговор той написва „Голям гальовник” и „Животът пред теб” под псевдонима Емил Ажар. Романите стават хит, но самоличността на автора им остава забулена в тайна, дори и след като вторият получава Гонкур през 1975 г. Имайте предвид, че тази награда по правило се дава еднократно, но скрит зад псевдонима си Ромен заобикаля това. Истината за самоличността на Емил Ажар излиза наяве шест месеца, след като Гари се самоубива.

  • Ani
    2019-04-22 23:00

    Някъде бях прочела, че Гари е едновременно и кадифен, и дрезгав - точно такова усещане ми остави...Толкова много искам да напиша нещо за тази книга, а ми е толкова трудно....Чудя се дали, ако го нарека изключителен ще е прекалено?!Трогателен разказ за живота на един чудак, за споделянето на самотата и за бягството от нея.... "Но усмивките често са тъжни, трябва да им влизаме в положението."

  • Lyubina Yordanova
    2019-04-16 20:12

    Един от многото литературни шедьоври на Ромен Гари носи заглавието „Голям гальовник“! И тук той остава верен на своя стил, представяйки по уникално смешен и абсурден начин трагичния живот на героя си. Макар и думите да изглеждат хаотично подбрани и безсмислени, всяко изречение те удря като гръм, зареден с истината за човека и живота.Кузен – главният герой – страда от липса на обич и затова решава да си вземе за домашен любимец питон. Така в миговете на изострена липса на топлина и човешки досег, той го увива около себе си, за да се почувства обичан. Не може да пропуснем и привързаността му към мишката Блондин, която по план трябва да послужи за храна на Голям Гальовник - питона. Единственото място, от което Кузен може да се снабди с женски ласки, са публичните домове, където, макар и за миг, може да се почувства обгрижван.Работещ като статистик, неспособен да осъществи нормална връзка с други себеподобни, той е погълнат от безкрайността на числата в работата си, която го обезценява като човешко същество. Така той свежда същността си до нула, за да приеме в собствената си празнота увереността, че всъщност е питон.Това е книга за неизлечимата болест на липса и наличие:за липсата на любов и човешка топлина; за липсата на разбиране и споделяне; за липсата на другия до теб; за наличието на празнотата, самотата, студенината и безнадежността в един свят, населен от милиарди хора. Хора, които не могат да бъдат хора в истинския смисъл на думата, защото са неспособни да обичат, а това автоматично лишава други от възможността да бъдат обичани...Като един омагьосън кръг, като един Голям гальовник, който се е увил около себе си и не може да разплете възела на собствената си безпомощност и страх...***Нищо не разбрах и много се развълнувах. Винаги ме вълнува онова, което не съм в състояние да разбера – нали в него може да се крие някаква благоприятна за нас възможност. При мен всичко е рационално.Понеже едно е безспорно, питоните спадат към категорията на необичайните.Направих първата крачка и купих една бяла мишка, обаче още в минутата, когато я измъквах от кутията в моето жилище, тя промени естеството си. Щом усетих мустачките ѝ в шепата си, начаса се сдоби с осезателно лично влияние. Живея сам и я нарекох Блондин именно заради това – заради някой. Винаги избързвам. Колкото по-малка я чувствах в шепата си, толкова повече растеше тя и изведнъж цялото ми жилище се оказа изпълнено с нея. Имаше прозаични розови уши и мъничка влажна муцунка, а за един самотен мъж в тези неща лъжа няма, те придобиват особено значение поради нежността и женствеността.Веднъж чух как моят завеждащ отдел казва на един колега: „Този човек е празен отвътре.“ Две седмици не бях на себе си. Дори да не е говорил за мен, фактът, че се почувствах засегнат от забележката, показва, че тя за мен се е отнасяла: не бива никога да се говори лошо за отсъстващите. Човек не е в състояние да присъства истински и изцяло, той страда и това заслужава уважение. Казвам го между другото, защото има всякакви думички, „изгубени стъпки“ например, които ме навеждат на размисъл. Когато един питон се увие около теб и те стисне силно през кръста, през раменете и положи глава на врата ти, достатъчно е да затвориш очи, за да се почувсташ обичан. Това е върхът на невъзможното и аз се стремя към него с цялото си същество. Трябва да кажа, че винаги са ми липсвали ръце. Две ръце, моите си, означават празното. Необходими са ми още две около тях. На това при витамините му викат изразена липса.Щом излезе, аз му казах, че сигурно наистина съм противоестествен акт, както всичко, което страда, и че се гордея с това, и щом някой се роди без одежда, то е заради надеждата, а надеждата също е противоестествен акт, както всичко, което страда...И щом зърнах питона пред онзи хотел в Абиджан, начаса разбрах, че сме създадени един за друг. До такава степен се беше увил около самия себе си, че ясно виждах как се опитва да изчезне навътре, да се шмугне, да се скрие. Толкова го беше страх.Искаше ми се да продължа този разговор, понеже може би се раждаше едно приятелство, поради взаимното неразбиране между хората, които по този начин усещат, че имат нещо общо. Но инспекторът изглеждаше изчерпан и ме наблюдавше с известен страх, а това още повече ни сближаваше, защото и мен ме беше ужасно шубе от него. Той все пак положи с трепереша ръка усилие да се заинтересува от мен.Мишките ме покъртват най-вече със своята неизразимост. Те разполагат с убийствен страх от огромния окръжаващ свят и единствено с две очи, не по-големи от главичките на топлийки, за да го изразят. Аз разполагам с великите писатели, с изобразителните и музикалните гении.Известно ми е, че в природата съществува неограничен избор – цветя, прелитане на диви гъски, кучета и когато става дума да се обича някого, един нещастен питон в голям Париж не интересува никого.Физически Голям Гальовник е твърде красив. Прилича малко на слонски хобот, много е дружелюбен. На пръв поглед очевидно го бъркат с някой друг. Искрено съм убеден, че печели, когато го опознаят по-добре. Та, както казах, Голям Гальовник е твърде красив. Когато пълзи весело насат-натам по мокета, огрян от светлината, люспите му се обагрят красиво в хармонични зеленикави и бежови разветки, които много добре пасват с тона на мокета, нарочно избран от мен така, че да внушава усещането за природа. Когато смяташ по цял ден с милиарди, вечер се връщаш вкъщи обезценен, в състояние, близко до нулата. Числото 1 става трогателно, съвършено несрето и уплашено, също като тъжния комик Чарли Чаплин. Всеки път, щом видя числото 1, ми се ще да му помогна, за да избяга. Ни баща си има, ни майчица, от социалните грижи е излязло, самичко се е пръкнало, отзад, по петите, го преследва нулата, а отпред го дебне мафията на големите числа.Животът е сериозно нещо поради своята незначителност.Родителите ми ме напуснаха, за да умрат в пътно-транспортно произшествие, и отначало бях даден в едно семейство, после във второ, в трето. Много гот, си рекох, ще обиколя целия свят.Започнах да се занимавам с числата, за да не се чувствам толкова самотен. Сигурен съм, че питоните сънуват някого, когото обичат.При мен това е непоклатима вяра.Страшно ми се доплака изведнъж, нали така става понякога, щом видиш нещо красиво.Мисля си, че тази липса на нови енергийни източници, независими от арабите, и понеже науката ще държи в ръцете си отговорите на всички въпроси, достатъчно ще е човек да се включи в мрежата, за да се почувства обичан.Свободата е особено мъчителна история, понеже ако не съществуваше, щяхме да си знаем защо. Свободата не трябва да е само за банковите операции, необходимо ни е нещо друго, нещо, някой, когото да обичаме – казвам го мимиходом, - за да не си вече свобободен, след задълбочен размисъл. Аз съм против фашизма, но любовта все пак е съвсвем друго нещо. Повтарям тук за последен път и ако подмятанията продължат, ще се разфуча, че не затова държа Голям Гальовник у дома си, понеже дори и да не живеех с питон, нищо не доказва, че щях да намеря някого, когото да обичам, на разположение.Всички дилеми са долна работа – казвам го мимиходом, не съм срещал приятни. Понеже с легло за двама всяка вечер, а в събота и неделя по цял ден, човек се чувства още по-сам, отколкото в легло за един, което поне му дава някакво извинение за това, че е самичък. Самотата на питона в Париж се появява тогава в целия му ръст и започва да раста, да расте. Сам в леглото за двама, дори с питон, увит около теб – ужас е това, въпреки сирените, полицейското отзоваване, противопожарните коли, линейките и спешните състояния навън, които те карат да вярваш, че някой с някого се занимава. Личност, предадена сама на себе си под парижките покриви, на това му викат фондове за обществено подрискване.Любовта е вероятно най-добрата форма на диалог, измислена от човека, за да говори на себе си.Всичките ми клиенти срамежливо крият по един таен глас, понеже знаят, че обществото се защитава. Например то затваря бардаците, за да си затвори очите. На това му викат морал, нравственост и забрана на проституцията по пикочните канали, та да може неподправената и благородна проституция, онази, която не си служи с долните части, а с принципи, идеи, парламент, величие, надежда и народ, да продължи по официалните канали.- Искам да кажа, че е невъзможно да съществуваш без никого или нищо – рече куклата. - Не можеш да съществуваш, без да бъдеш обичан...- Истината е, че вече не мога да се понасям. Изпитвам липса от някой, липсва ми някой...Когато хората минават край теб и не те поглеждат, причината не е в това, че не съществуваш, а във въоръжените нападения из парижките покрайнини. От друга страна, аз в никакъв случай не приличам на алжирец.Известно ми е също така, че съществува взаимна любов, но чак за такъв разкош не претендирам. Някой, когото да обичам – това ми е първа необходимост.Не знам в какъв вид ще се представи върхът на невъзможното, но ви уверявам, че при сегашното състояние на нещата, с държавен ред, има липса на милувки.От друга страна, съветските учени смятат, че човечеството съществува и ни изпраща радиопослания от Космоса.Сред чувствата се наблюдава страхотна смъртност.Нощ е, казвам го с ръка на сърцето, увит вътрешно в самия мен, там, където ехтят песните с народни танци, флейти, кокичета и приятелски усмивки. В тъмното човек може да си го позволи.Към единайсет ме обзе отчаяние, а при мен това се случва рядко, понеже не съм никак взискателен и нямам вкус към разкоша. Истината е, че съществуват невероятно голям брой капки, които не препълват чашата. Това им е работата. Отново усетих онова позната до болка чувство, биещо всички рекорди, с недохранване и прочувствен глад, особено често срещано при седящите на тъмно върху стъпалата, с китка теменужки в чаша вода. Единайсет и десет. Нищо. Продължавах да седя в тъмнината, защото това, както винаги, бяха последните решителни единайсет минути и трябваше да се дерзае.Когато някой клони към нулата, се чувстваш все повече и повече, а не все по-малко и по-малко. Колкото по не съществуваш, толкова повече идваш в излишък. Характеристиката на най-малкото е неговият облик на нещо ненужно. Опра ли отново в бездната, аз се превръщам в излишък.Из „Голям Гальовник“ – Ромен ГариПревод: Красимир Мирчев

  • Nga Nguyen
    2019-04-01 18:18

    Phong cách của Romain Gary, dường như là luôn để dành điều bất ngờ, điều cốt lõi ở cuối tác phẩm. Toàn bộ tiểu thuyết Quấn-Quít là một phép ẩn dụ khéo léo và đầy cá tính của ông.

  • Emmanuelle
    2019-04-17 17:11

    Ok... par où commencer? Ce livre m'a hautement confuse. Il ne fait aucun sens. Je note ici également que ce livre était la nomination du mois pour mon club de lecture.Selon moi, M. Cousin (le personnage principal et narrateur de l'histoire), est un mésadapté social qui souffre de troubles affectifs. Il a trop d'amour à donner et à recevoir, mais ne sais pas où donner de la tête. Ceci est clair lorsqu'on lit ses opinions sur les gens. Il juge les gens sans les connaître, pensant qu'ils réagissent à sa manière d'être à cause de si ou ça. De la façon dont il agit, il est clair qu'il ne sait pas comment agir en société­.Il utilise trop de mots, tourne autour du pot, revient sur ses pas, ce qui n'aide pas à comprendre l'histoire. Puis, en plein milieu du livre, il devient son python (Gros-Câlin). Avant de lire la fin, je n'ai pas compris qu'il dédoublait sa personnalité, et de plus je ne suis toujours pas certaine que c'est le cas.Le narrateur me rappelait aussi quelques personnes que je connais dans ma vie personnelle qui ont des problèmes à s'adapter à la société, aux moeurs, aux cultures.J'ai vraiment l'impression d'avoir perdu mon temps avec ce livre, mais c'était facile à lire. Pas le genre de livre qu'on lit pour le plaisir. C'est un livre que l'on lit pour perdre du temps, qui ne faut pas trop analyser. Ce n'est pas un livre que je suggère, au contraire. Je pense que lire Twilight serait plus intéressant que de relire ce livre.

  • Elisabeth
    2019-04-03 17:13

    Surréaliste et propos philosophiques profonds.J'aime beaucoup Romain Gary. Il a un sens du mot et de la distorsion du sens. Il permute les mots dans les expressions et de nouveaux sens surgissent, de nouvelles idées se greffent à celle énoncée de prime abord. Difficile de trouver un comparatif, mais je dirais que l'humoriste du Québec «Sol» décédé depuis plusieurs années maintenant.4.3/5

  • Con Bé Ki
    2019-03-31 18:23

    Đơn giản, đây là thể loại dành cho mình, là giọng văn dành cho mình, là hạnh-phúc-của-việc-đọc hiếm hoi mà mình có thể cảm nhận được, nên mình rất thích nó. Một sự "đồng cảm chọn lọc, sàng lọc, chắt lọc, vì những tìm tòi không đơm hoa kết trái", một nỗi "ấm áp tự nhiên, kiểu tương thân tương ái" mà không cần bất cứ lý do nào khác <3

  • Doroti
    2019-03-28 00:10

    amazing!Нечовешкият абсурд в живота на един самотник...Мъничко ми напомня на моменти Песоа - въображаемото щастие на един осъзнато самотен човек, който безкрайно много иска да повярва, че не е самотник.

  • Amy
    2019-03-28 23:09

    AMAZING Book, eloquent little gems told in an unusual manner, a pleasure to read and full of truth about humanity. Sometimes a hug from a boa constrictor is all you need to feel a little less alone in this world....

  • Begüm
    2019-04-21 17:54

    Bu adamın kitaplarında, keskin mizahlı yetişkinle her fırsatta sevgi açlığını bağıran çocuğu bir arada dinlemeyi seviyorum.

  • Kaloyana
    2019-04-18 20:03

    И пак неповторим и прекрасен Гариииии!

  • Nguyên Lê
    2019-04-08 22:01

    Trăn – một loài động vật ít khi được trở thành một nhân vật chính trong một tiểu thuyết, nay đã có được cơ hội được tỏa sáng trong tác phẩm của Emile Ajar (bút danh Romain Gary). Một câu chuyện giàu hình ảnh, thậm chí nói đến những chi tiết mang tính siêu hình mà phải ngẫm một thời gian mới có thể cảm nhận được.Điều đầu tiên ấn tượng với tác phẩm đó chính là việc tác giả đưa những hình ảnh quấn quít, cuộn tròn của trăn vào trong đời sống và liên hệ những động tác đó thật cụ thể, thật mềm mại, tác giả tả những hành vi của trăn sinh động đến nỗi người đọc có thể cảm nhận cái trơn nhớt, cái động tác lột da, từng cái bò trườn của nó. Tác giả miêu tả những cảm xúc của các nhân vật phụ khi gặp chú trăn cũng rất rõ nét, từ chị giúp việc hốt hoảng đến vị giáo sư nhăn mặt vì khó hiểu và cô nhân tình thương cảm với một anh chàng nuôi trăn. Câu chuyện xuyên suốt trong tiểu thuyết dựa vào hình tượng loài trăn để nêu bật lên cái định nghĩa về tình yêu, đó là cái ôm, cái âu yếm, sự che chở mà loài trăn mang đến. Đôi khi những vòng siết đó lại làm ta thấy ấm hơn những sự hời hợt tình cảm ngoài kia ở những chốn phù hoa. Cá nhân tôi thấy rằng tác giả đã phần nào khiến tôi suy nghĩ về những giá trị tình yêu trong thời kỳ kỹ thuật số hiện đại ngày nay, nó có còn là những giá trị thực, giá trị chân thành hay những lời ve vãn giả tạo, những cử chỉ sơ sài, hời hợt cho nhau. Cuộc sống của một người trong thành phố lớn lại trở nên ngày càng cô đơn, đến nỗi những cái vòng siết bản năng của một loài bò sát lại tình cảm hơn cả tình cảm giữa con người.Điểm trừ, thật sự mà nói, ở tác phẩm này rất là nhiều. Đối với một người đọc như mình, mình rất là dị ứng với những chi tiết tình dục, thô thiển trong sách. Các chi tiết mặc dù đã nói giảm nói tránh như “rửa khu, khêu ốc” khá là tục, và sách nói về hành vi của những gã đàn ông trong xã hội Pháp lúc bấy giờ, đi đến nhà chứa – lầu xanh tìm kiếm thú vui trụy lạc và nhơ bẩn để thỏa mãn mình. Càng đọc về cuối cái sự thô tục nó càng phơi bày rất nhiều, cũng như càng thấy khó hiểu. Dreyfus (cô nhân tình) của nhân vật chính trở thành một gái mại dâm và rửa khu cho nhân vật chính. Tác giả trở về nhà tiếp tục suy nghĩ về sự đời mông lung như một trò đùa. Bản thân tác giả lại là một người định cư trái phép, thế là phải tiếp tục sống chui sống nhủi.Ở trong truyện có một đoạn viết về việc tác giả quyết định thả trăn ở vườn thú, rồi nó bò đi luôn không nhớ về chủ cũ nữa. Chi tiết này khá là khiến mình ấn tượng và hơi bị giằng xé nhẹ. Những động tác mình mộng tưởng là âu yếm trìu mến thực chất cũng chỉ là bản năng của loài trăn. Nó đi thì mới nhận ra mình đã ảo tưởng quá nhiều, và trong cuộc sống bề bộn thế này thì những tình cảm dành cho nhau nó trở nên nhạt, và có lẽ cũng khó mà kiếm hạnh phúc.Theo quan điểm mình thì đây là một tác phẩm tương đối khó đọc và thẩm thấu, câu thoại mình thấy nó không được tự nhiên lắm. Ngoài ra, trong truyện, cái tiếng Việt mà mình đọc nó khá là lạ, nó cứ sai sai, hay dịch giả đang có dụng ý viết như ở những thế kỷ trước? Điều này mình không rõ, nhưng dù sao thì dịch giả đã mang được những thông điệp đầy hình tượng, đầy sức sống động và giàu ý nghĩa mà tác giả đã muốn đem đến trong Quấn-Quít. Tiểu thuyết chỉ dài chưa đến 200 trang, nhưng sẽ khiến ta suy nghĩ thật nhiều.

  • Marion Benwell
    2019-03-27 18:23

    Bon , je sais que c'est un classique, mais j'ai pas été très impressionnée. Au début , j'ai beaucoup aimé l'écriture et surtout l'humour et l'auto-dérision du personnage mais au fil du temps ça m'a un peu lassée. Par exemple, lorsqu'il faisait des lapsus, je trouvais ça un peu lourd parfois. J'ai aussi été déçue par la fin que j'ai trouvée assez vulgaire.

  • Tran
    2019-04-02 00:13

    Hài hước quá, sao mình dạo này toàn đọc đc những quyển tưởng nghiêm túc mà hoá ra lại rất hài. Và cũng cô đơn quáRất hiểu cái cảm giác cần được quấn quít như thế.Cho 3 sao thôi vì đọc ko tập trung, ko cảm nhận được hết, mà câu từ ý tứ cũng hơi quấn quít.

  • ĐiNô
    2019-04-13 16:22

    Thật khó để xác định mình có thích cuốn này hay không, dù mình suýt nữa thì flop và đọc không liền mạch, nhưng mình nghĩ về cuốn này rất nhiều, về sự cô độc, về niềm hạnh phúc với sự cô độc, về một con quấn-quít ở trong mỗi người.

  • שרית פליין
    2019-03-29 00:23

    ספר למיטיבי לכת, מאתגר ומצדיק לחלוטין את ההשקעה

  • Maurizio Manco
    2019-03-28 18:03

    "La vita è una faccenda seria, in ragione della sua futilità." (p. 47)

  • Cẩm
    2019-04-01 19:19

    Càng đọc càng buồn, càng đọc càng chạnh lòng.Vì cái giọng điệu thì trất lất mà lòng dạ thì đành là tan nát hết cả rồi.

  • Olea
    2019-04-11 18:58

    Fiind prima carte de Romain Gary pe care o citesc, de la primele pagini l-am plasat între Vian și Vonnegut, preferîndu-l pe oricare dintre cei doi lui Gary... Atitudinea asta a ținut pînă pe la pagina 25 cînd m-am aruncat cu toate bagajele în vîrtejul minții scriitorului, minte cumplit de deranjată și, în același timp, fascinantă.Personajul principal este un mărunt funcționar care-și tratează singurătatea luîndu-și un piton, botezat Alint, după marea lipsă pe care o resimte. Marea lui tristețe și sensibilitate la bemolurile vieții pariziene – rutina dezumanizantă a lucrului, suspiciunea, antisemitismul, rasismul din societate, obsedanta dezbatere în jurul avortului (cartea este scrisă in 1974), îl fac să conveargă vertiginos și natural către starea de piton, chiar împrumutînd identitatea lui Alint, într-un mod foarte zen, aș spune. Interacțiunea cu mediul uman devine dificilă – subiectul romanului – soluția fiind găsită, într-un final, după principiul “cel mai deștept cedează” și, de adăugat, își păstrează speranța, la Gary.O componentă importantă a originalității lui Gary este limbajul pe care îl folosește cu o așa de mare libertate că uneori rîd cu hohote, alteori mă pierde, ulterior regăsindu-mă, mută de admirație...Cîteva mostre de umor, din cele mai compacte, altele revărsîndu-se pe paragrafe/pagini întregi:Despre un profesor, celebru chirurg: “E un mare francez, nu mai suferă.”“Ascultați, eu am angoase. Groaze abjecte.”Despre comisarul de poliție: “Aș fi vrut să prelungesc această conversație, pentru că, poate, tocmai se năștea o prietenie(finalul din “Casablanca”? – n.m), din cauza neînțelegerii reciproce între oameni, care simt astfel că au ceva în comun.”“Când călătoresc împreună, oamenii află o grămadă de lucruri unii despre alții, se descoperă. E drept că majoritatea rămân în picioare în lift, fără să se privească, verticali și țepeni, pentru a nu părea că invadează teritoriul celorlalți. Lifturile sunt niste cluburi englezești, numai că se stă în picioare, cu opriri la etaje.”“Mai ales curierul și mustățile lui de bătrân-muncitor-francez mă enervau, cu aerele lui cunoscătoare și racolatoare...”“Avea una dintre acele foarte vechi priviri de italian care-și cunoaște lumea. E o privire gurmandă care te învăluie ca să te înghită mai bine.”Romain Gary (sau Emile Ajar :)) - de neocolit.

  • Sara
    2019-04-07 23:07

    E' insieme di una tenerezza e di uno sconforto disarmanti. Cousin cerca una vita autentica, completamente diversa da quella massificata che vede tutti i giorni nella gente e per sfuggire alla solitudine angosciosa dell'individuo solo in mezzo a mille arriva persino a pensarsi animale. Pitone, come il suo amato rettile col quale ha convissuto quasi un anno. E' difficile stabilire rapporti umani di qualità e seppure lui si sforzi enormemente nel cercare l'affetto e la vicinanza altrui (ad esempio immagina di mangiare patatine fritte dal piatto del vicino, così, per poter attaccare bottone o si siede vicino stretto a qualcuno in uno scompartimento completamente vuoto), l'amore vero che dà senso a tutto non lo trova. Non gli bastano i settanta secondi di ascensore con la signorina Dreyfus e neppure l'abbraccio confortante del suo rettilone. Cousin vuole "esistere" e non soltanto "vivere", sentirsi utile, essere considerato, anche in negativo - non importa. Il romanzo è stato scritto nei primi anni settanta, quando forse di "spersonificazione" era ancora presto parlare, ma racconta di sentimenti che oggi appaiono assolutamente all'ordine del giorno. E di un'ossessione per i numeri, l'1 in particolare, nel quale Cousin si identifica e che trova assolutamente imperfetto - assillato dallo zero a davanti ad una folla infinita di numeri plurimi, accompagnati. Il passaggio più tenero (ma ce ne sono davvero tantissimi) è per me quello del letto: non l'ha scelto singolo perchè fa 1 e sarebbe una resa di fronte alla possibilità di trovare qualcuno, ma allo stesso tempo il doppio abitato da uno è desolante - se fosse singolo almeno ti darebbe la scusa per essere solo. Da qui il dilemma, sempre scorbutico. E lui, a veder bene, il letto ce l'ha a una piazza e mezza.